Điện thoại: (04) 62730473 | Fax: (04) 62730478

Văn hoá


  • THƠ VÀ CA TRONG TRUYỆN XUÂN HƯƠNG: NÔNG PHU CA

    Từ sau khi gặp Xuân Hương, Lý Mộng Long ngày ngày sống trong hạnh phúc của tình yêu đối lứa. Song đắng cay bắt đầu kéo đến. Cha chàng Lý được bổ nhiệm chức quan cao ở trong triều đình nên gia đình phải chuyển về kinh thành. Chàng đau xót vì phải chia tay người yêu và chia sẻ tâm tư với mẹ nhưng bị quở trách nặng nề. Mẹ chàng viện lý do là con nhà quý tộc nên không thể chấp nhận con gái của kỹ nữ. Trong niềm đau khổ tột cùng, chàng đến nhà Xuân Hương nói rõ sự tình và thề ước sẽ thi đỗ rồi quay lại tìm nàng. Xuân Hương và mẹ nàng hết sức tuyệt vọng trước sự chia ly và sự trớ trêu của thân phận. Chàng Lý dứt áo ra đi, tình yêu vẫn sâu nặng trong lòng và lời thề hẹn trở lại với ChunHyang vẫn vững như non cao. Ngày tháng trôi qua, chàng quyết chí học hành thi cử để ra làm quan.

  • THƠ VÀ CA TRONG TRUYỆN XUÂN HƯƠNG

    Truyện Xuân Hương có nguồn gốc ban đầu là Xuân Hương ca, thuộc loại hình tác phẩm hát kể Pansori truyền thống của Hàn Quốc. Theo thời gian, Xuân Hương ca được người Hàn Quốc đón nhận và thêm bớt thì dần phát triển thành tiểu thuyết, gọi là Xuân Hương truyện, thuộc thể loại tiểu thuyết ái tình[1].



    [1] Lý Xuân Chung (2013), Truyện nàng Xuân Hương và tiểu thuyết ái tình Hàn Quốc, http://cks.inas.gov.vn/index.php?newsid=334.

  • SỰ THAY ĐỔI TRONG VĂN HÓA VẬT CHẤT CỦA NGƯỜI HÀN QUỐC TỪ NĂM 1945 ĐẾN NAY (PHẦN 3)

    Sự thay đổi trong văn hóa mặc: biến đổi chiều dài của chiếc váy

    Tôi không biết các bạn nhìn gì khi xem nhóm nhạc nữ biểu diễn trên truyền hình nhưng những chiếc váy mà họ mặc quả thực là rất ngắn. Xem biểu diễn nhạc là phải nghe bài hát do ca sĩ đó thể hiện, thế nhưng, khán giả lại thích ngắm những đôi chân của họ hơn. Hơn nữa, sự thay đổi chiều dài của chiếc váy cũng là một câu chuyện kể dài vô tận.

  • HÀN LƯU Ở TRUNG QUỐC

    Vào năm 1992, Hàn Quốc và Trung Quốc chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao. Kể từ đó trở đi, làn sóng văn hóa Hàn Quốc bắt đầu dấy lên ở Trung Quốc,  chủ yếu là lĩnh vực phim truyền hình.

    .Năm 1997, bộ phim Tình yêu là gì của Hàn Quốc được phát sóng trên Truyền hình Trung ương Trung Quốc CCTV với tư cách là phim truyền hình Hàn Quốc. Sau khi được trình chiếu, dư luận Trung Quốc sôi nổi bàn luận về những nét đặc sắc của bộ phim cũng như nghệ thuật làm phim của điện ảnh Hàn Quốc. Bộ phim thu hút được nhiều sự yêu mến của người dân với tỷ lệ người xem cao thứ hai trong lịch sử truyền hình Trung Quốc.

  • SỰ THAY ĐỔI TRONG VĂN HÓA VẬT CHẤT CỦA NGƯỜI HÀN QUỐC TỪ NĂM 1945 ĐẾN NAY (PHẦN 2)

    Sự thay đổi trong văn hóa uống rượu

    “Sunari” 14 độ là loại rượu đang được ưa chuộng tại Hàn Quốc bởi vị ngọt của nó. Hồi học đại học, tôi đã uống rượu soju 28 độ và đến giờ nồng độ rượu đã giảm xuống một nửa. Có câu: “Rượu là món quà quý nhất mà ác quỷ tặng cho con người”. Rượu là thứ uống vào là bị say nhưng sao con người ta lại thích uống? Tôi thật sự khó hiểu! Từ thời Shilla, người ta đã chơi trò Khúc thủy lưu xương[1] tại Poseokjang (Bảo thạch đình). Cảnh tiệc rượu bồng lai được miêu tả một cách tuyệt diệu, hòa trộn giữa phong cảnh và phong tục trong bức họa Mãn nguyệt đài khế hội đồ của danh họa Kim Hong Do thời vua Yeongjo (Anh Tổ) nhà Joseon (Triều Tiên). Tùy vào từng thời kỳ mà cách thưởng thức rượu cũng khác nhau.



    [1] Đây là một thú vui của quan lại và quý tộc trong ngày hội được tổ chức vào ngày thứ ba của tháng 3 âm lịch. Người ta tung chiếc chén lên cao, cho đến khi chiếc chén rơi xuống trước mặt mình phải ngâm xong một bài thơ.

  • HỌC VIỆN KHỔNG TỬ Ở HÀN QUỐC

    Trong cuốn sách Giấc mơ Trung Quốc, tác giả Lưu Minh Phúc cho rằng: “Quốc gia hạng nhất xuất khẩu giá trị quan và văn hóa, quốc gia hạng hai xuất khẩu công nghệ và quy tắc, quốc gia hạng ba xuất khẩu sản phẩm và sức lao động.”[1] Chính vì thế mà giới lãnh đạo Trung Quốc luôn coi trọng sức mạnh mềm, tìm cách để truyền bá văn hóa và các giá trị của Trung Quốc ra toàn thế giới cũng như góp phần củng cố thêm địa vị cường quốc của đất nước này.



    [1] Lưu Vĩnh Phúc, Giấc mơ Trung Quốc, Bản dịch Nxb Thời Đại, 2010, tr.181

  • HAI BÀI THƠ VỀ NÚI KIM CƯƠNG CỦA KIM SAT KAT

    Kim Sat Kat (1807 - 1863) tên thật là Kim Byung Yeon (Bính Uyên), tên tự là Tính Thâm, hiệu là Lan Cao. Ngoài ra, ông còn có các biệt hiệu là Nhi Minh, với ý nghĩa bất bình với xã hội thối nát mà lên tiếng, nói lên tiếng nói của bản thân mình, của những người dân nghèo muốn có sự thay đổi cuộc sống và Kim Lạp, bởi suốt cuộc hành trình ngao du khắp đất nước, ông luôn đội chiếc nón lá.

  • HEO GYUN (HỨA QUÂN) VÀ TÁC PHẨM NỔI TIẾNG HỒNG CÁT ĐỒNG TRUYỆN (Phần 2)

    Qua nội dung câu chuyện, ta nhận rõ mấy điểm nổi bật sau:

    Một là, phản ánh mâu thuẫn sâu sắc trong gia đình Tể tướng họ Hồng, sự phân biệt thê và thiếp, đích và thứ, con vợ cả với con vợ thứ. Mâu thuẫn sâu sắc này mang tính đặc trưng và phổ biến trong tầng lớp Yangban Choseon. Dẫu vẫn biết sự phân biệt vợ đích và vợ thứ, con vợ cả với con vợ thứ là “mẫu số chung” của chế độ phong kiến mang đậm tư tưởng Nho giáo ở Đông Á thời kỳ trung đại nhưng sự phân biệt tới mức kỳ thị, vùi dập thì có lẽ chỉ có ở xã hội phong kiến Choseon đương thời. Chính sự phân biệt mang tính cực đoan đó đã dẫn tới những xung đột, thậm chí phản kháng quyết liệt như đã xảy ra đối với nhân vật Cát Đồng.

  • HEO GYUN (HỨA QUÂN) VÀ TÁC PHẨM NỔI TIẾNG HỒNG CÁT ĐỒNG TRUYỆN (Phần 1)

    Hứa Quân sinh năm 1569, mất năm 1618. Ông xuất thân trong một gia đình quan lại, dòng dõi Yangban thời Choseon. Với trí thông minh trời cho lại được học hành cẩn thận, ông chuyên tâm vào đèn sách và thi cử. Năm 25 tuổi, thi đỗ tiến sĩ rồi ra làm quan, từng được cử theo đoàn sang sứ Trung Quốc, làm quan tới chức cao nhất là Phán thư, Tham tán Bộ Hình.

  • ĐIỆU MÚA CỔ CHEO YONG (XỬ DUNG) ĐẶC SẮC CỦA HÀN QUỐC

    Điệu múa Xử Dung được bắt đầu từ thời Hyeon Kang wang (Hiến Khang Vương) nước Shilla. Thần nhân sinh ra ở biển khơi, xuất hiện sớm nhất ở Kae Yun Po (Khai Vân Phố)[1] rồi mới vào Wangdo (Vương đô).[2] Thần nhân được làm người, trông kỳ vĩ, dị thường và thích ca hát, nhảy múa. Câu thơ của Ikjae (Ích Trai)[3]: “Ca hát dưới đêm trăng với khuôn mặt đỏ và hàm răng cứng như vỏ trai; Nhảy múa trong gió xuân với ống tay áo màu tía và đôi cánh chim diều hâu” là nói về chuyện này.



    [1] Kae Yun Po: tên gọi của Kyung Nam Yun San.

    [2] Wangdo: tên gọi của Kyungju.

    [3] Ikjae: tên hiệu của Leejie Hyen (Lý Tế Hiền), văn nhân thời hậu kỳ Koryeo.





Scroll To Top