Điện thoại: (04) 62730473 | Fax: (04) 62730478

Văn hoá


  • THÌA VÀ ĐŨA TRONG VĂN HÓA ẨM THỰC HÀN QUỐC

    Ba nước Hàn – Trung – Nhật đều nằm ở khu vực Đông Á, có nhiều điểm tương đồng về văn hóa. Thế nhưng, trên thực tế lại khác nhau rất nhiều, trong đó, có thể kể đến là văn hóa sử dụng thìa, đũa trong ẩm thực. Thìa và đũa là một bộ dụng cụ ăn uống, được dùng để ăn cơm và thức ăn của không chỉ đối với ba nước Đông Bắc Á mà còn được cư dân của các nước trồng lúa nước coi gạo là lương thực chính trong ẩm thực sử dụng.

  • THƠ VÀ CA TRONG TRUYỆN XUÂN HƯƠNG: BÀI CA “HỘI NGỘ” VÀ BÀI CA “NỖI BUỒN LY HƯƠNG”

     

    1. Bài ca “Hội ngộ” [1]

    Sau khi để lại bài thơ tố cáo tội ác của lũ tham quan, Lý Mộng Long rời bữa tiệc, đổi sang mặc triều phục của Quan Ngự sử và tập hợp toàn bộ binh lính của mình trở lại Công đường.

    Đầu tiên, Lý Mộng Long tuyên bố Quan huyện bị “phong khố bãi chức” rồi xét tội danh của từng viên quan thuộc cấp, đề lại trật tự tại huyện Nam Nguyên. Sau đó, Mộng Long cho gọi tất cả phạm nhân đang ở trong ngục lên Công đường, phân xử từng người một, những ai bị oan ức đều được phóng thích ngay.



    [1] Tên bài ca do người dịch tự đặt.

  • THƠ VÀ CA TRONG TRUYỆN XUÂN HƯƠNG: BÀI THƠ XƯỚNG VẦN TRONG TIỆC SINH NHẬT BIỆN HỌC ĐẠO

     

    Chia tay nàng Xuân Hương, Lý Mộng Long lên kinh dự thi và đỗ Trạng nguyên. Khi được hỏi về nguyện vọng nhận chức, chàng Lý không ham chức cao, bổng hậu mà chỉ xin nhà vua ban cho chức Ám hành Ngự sử[1] để đi xuống những làng quê xa xôi, bí mật thanh tra quan lại địa phương, hòng trừng phạt bọn tham quan, ô lại, bảo vệ dân lành. Nhà vua nghe xong, hết sức khen ngợi và ban cho Lý Mộng Long chức quan Ngự sử, thay vua đi tìm hiểu đời sống trăm họ. Nhận được lệnh, chàng từ biệt cha mẹ và nhanh chóng rời khỏi kinh thành đi lo công việc.



    [1] Ám hành ngự sử: chức quan được vua trao trọng trách bí mật thanh tra các quan lại địa phương. (ND)

  • JIN DEOK WANG (CHÂN ĐỨC VƯƠNG)

    Jin Deok Yeo Wang (Chân Đức Nữ Vương) ở đời thứ 28 vừa lên ngôi, đã tự mình viết Bài ca Thái bình[1] rồi dệt lên lụa, sau đó cử sứ thần mang dâng lên nhà Đường. Theo một quyển sách, Chun Chu Kong (Xuân Thu công) được cử làm sứ thần đến nhà Đường xin viện binh. Đường Thái Tông đồng ý cử Tô Định Phương đi. Tất cả những điều này đều sai. Trước Hiển Khánh[2], Xuân Thu đã lên ngôi vua. Năm Canh Thân Hiển Khánh không phải thời Thái Tông, mà là thời Cao Tông. Năm Tô Định Phương đến đúng là năm Canh Thân; còn việc dệt lụa đúng là vào thời Chân Đức Nữ Vương nhưng không phải là thời điểm xin binh. Có lẽ đấy là thời điểm yêu cầu phóng thích Kim Heum Soon (Kim Khâm Thuần). Hoàng đế nhà Đường ban thưởng và phong cho Chân Đức Nữ Vương là Kê Lâm Quốc Vương.

    Bài ca Thái bình như sau:



    [1] Theo Tam Quốc sử ký, năm thứ 4 đời Chân Đức Vương, Beom Min (Pháp Mẫn) là con trai của Kim Chun Chu (Kim Xuân Thu) được cử đi làm sứ thần.

    [2] Việc Chân Đức Nữ Vương viết bài hát ca ngợi sự thái bình, thịnh vượng của nhà Đường là một điển hình của chủ nghĩa xu thời. Theo “Triều đại Chân Đức Vương”, chương thứ 5 “Tân La bản kỷ” trong “Tam Quốc sử ký”, Đường Cao Tông đọc được lời ca này đã bổ nhiệm Pháp Mẫn làm Đại phủ khanh rồi đưa về nước.

  • HAENYEO – NỮ THỢ LẶN TRUYỀN THỐNG Ở ĐẢO JEJU

    Đảo Jeju (Jejudo) là hòn đảo lớn nhất Hàn Quốc, có diện tích bề mặt 1.846km2, dân số khoảng trên 500 nghìn người. Đảo Jeju cách đất liền 130 km nên khí hậu nơi này chịu ảnh hưởng của khối khí hậu đại dương, mùa hè mát, mùa đông ấm, nhiệt độ cao nhất trong mùa hè không vượt quá 33 độ và không dưới 10 độ trong mùa đông.  Do nơi đây là đảo, tách biệt với đại lục nên những cư dân của Jeju đã sáng tạo, phát triển nền văn hóa, ngôn ngữ khác biệt so với đất liền. Jeju được mệnh danh là nhà của hàng ngàn truyền thuyết địa phương, mỗi thắng cảnh đều gắn với một truyền thuyết.

  • NHỮNG NGƯỜI TRUYỀN BÁ PHẬT GIÁO VÀO HÀN QUỐC THỜI KỲ TAM QUỐC

    Phật giáo du nhập vào Hàn Quốc từ Trung Quốc và vương quốc đầu tiên trong thời kỳ ba vương quốc được truyền bá Phật giáo là Goguryo (Cao Cú Lệ, 37 TCN – 668 CN) năm 372, tiếp đến là vương triều Baekje (Bách Tế, 18 TCN – 660 CN) vào năm 384 và cuối cùng là vương triều Shilla (Tân La, 57 TCN – 935 CN) năm 527. Có thể nói, con đường du nhập của Phật giáo vào Hàn Quốc trong thời kỳ Tam quốc đó là một trình tự tự nhiên theo vị trí địa lí của các vương quốc này. Trong thời kỳ đầu, sự tiếp nhận Phật giáo ở Cao Cú Lệ và  Bách Tế rất tích cực, đây là điều kiện để Phật giáo phát triển rực rỡ ở hai vương quốc này.

  • HANGEUL FESTIVAL 2016 TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

    Chữ Hàn (Hangeul) được sáng chế vào năm 1443 bởi Đại đế Sejong cùng sự hỗ trợ của các học giả thời Joseon. Năm 1446, Hanggeul chính thức được ban hành, đánh dấu thời kỳ  người Hàn có thể ghi lại tiếng mẹ đẻ bằng chữ viết của chính dân tộc mình, thoát khỏi sự lệ thuộc vào chữ Hán. Kể từ đó, Hangeul đã trở thành phương tiện giao tiếp, giữ gìn, truyền bá văn hóa Korea. Ngày nay, khi tiếng Hàn đã trở thành một trong 20 ngôn ngữ có nhiều người sử dụng trên phạm vi quốc tế, Hangeul đóng vai trò đưa Korea đến với thế giới, thế giới đến với Korea. Hàn Quốc đã chọn ngày 9 tháng 10 hàng năm làm ngày kỷ niệm phát minh vĩ đại của Đại đế Sejong, tôn vinh di sản văn hóa của dân tộc. Hangeul Festival đã và đang được tổ chức ở Hàn Quốc và nhiều nước trên thế giới. Ở Việt Nam, Hangeul Festival lần đầu tiên được tổ chức năm 2010.

     

  • GO JOSEON (TRIỀU TIÊN CỔ), CHOSEON WANG KEOM (TRIỀU TIÊN VƯƠNG KIỆM) VÀ TRUYỀN THUYẾT DỰNG NƯỚC TRÊN BÁN ĐẢO HÀN

    Sách Ngụy thư[1] ghi rằng:

    “2000 năm trước có Dan Gun Wang Keom (Đàn Quân Vương Kiệm), lập đô ở A Sa Dal (A Tư Đạt) sách Kinh[2] nói rằng, núi Vô Diệp cũng gọi là Beak Ak (Bạch Nhạc), tại đất Bạch Châu. Có người nói rằng, tại phía Đông của Ke Seong (Khai Thành), nay là Beak Ak Goong (cung Bạch Nhạc), đặt tên nước là Choseon (Triều Tiên), cùng thời với vua Cao Nghiêu (Trung Quốc).



    [1] Sách Ngụy thư do Ngụy Thu thời Bắc Tề (550-577) soạn.

    [2] Chỉ sách Sơn hải kinh của Trung Quốc.

  • HÀN LƯU - SỨC MẠNH CỦA VĂN HÓA HÀN QUỐC

    Năm 2002, bộ phim truyền hình Bản tình ca mùa đông được xuất khẩu sang Đài Loan, tiếp đến là Hồng Kông, Singapore rồi Nhật Bản, tạo nên một “cơn sốt” phim truyền hình Hàn Quốc trên toàn châu Á. Đặc biệt, tháng 4 năm 2004 tại Nhật Bản, bộ phim đã lên sóng vào giờ vàng và luôn đạt tỷ lệ người xem bình quân lên tới 14%, riêng tỷ lệ người xem tập cuối của bộ phim đã đạt kỷ lục khi vượt quá 20%[1]. Theo kết quả phân tích của Viện Nghiên cứu kinh tế Dainichi Life Nhật Bản, hiệu ứng kinh tế mà diễn viên Bae Young Joon mang lại cho Hàn Quốc tại Nhật Bản là 230 tỷ Yên.



    [1]“Làn sóng Hàn Quốc vượt ra khỏi phạm vi châu Á”, http://world.kbs.co.kr/vietnamese/archive/program/program_kpanorama.htm?no=10046042&current_page=2

  • THƠ VÀ CA TRONG TRUYỆN XUÂN HƯƠNG: BẠCH PHÁT CA, XUÂN HƯƠNG CA

    Tiếp theo bài Nông phu ca, quan Ngự sử  Lý Mộng Long lại được nghe các bác nông dân đang cày trên cánh đồng huyện Namwon hát thêm bài Bạch phát ca nghĩa là bài ca tóc bạc, nói về ảnh hưởng của thời gian đối với tuổi trẻ và sắc đẹp. Bài ca như sau:





Scroll To Top